Cậu chính là tình đầu của tớ - bạn thân à!

Hotline: 098788867

Cậu chính là tình đầu của tớ - bạn thân à!

Thứ Tư, 20 Tháng 07 2016 16:57

Tình yêu nó thật đẹp làm sao, nó giống như những giấc mơ của thiên đường đầy màu hồng tươi đẹp. Và tôi cũng có một tình yêu của lứa tuổi học trò tuy không phải là màu hồng tràn đầy những hạnh phúc...

Cô bạn thân của tôi cũng chính là tình yêu đầu đời của tôi, tình yêu đó cũng cho tôi rất nhiều cung bậc cảm xúc vui, buồn, đau khổ và cả những giọt nước mắt nữa. Tôi và cô ấy là những người bạn chơi thân với nhau trong nhóm, nhóm tôi có khoảng năm người chỉ có mình tôi là con trai. Nhiều khi chỉ muốn tìm thêm mấy đứa bạn thân là con trai nữa chứ đi với mấy đứa con gái nhiều cũng chán, nhưng tôi luôn trân trọng những đứa bạn của tôi. Những đứa bạn thân của tôi ai cũng tốt cả, lại xinh xắn nữa và rất thông minh. Và trong nhóm đó, tôi đã ……… Không biết sao mỗi khi đi chơi, nói chuyện và nhìn cô ấy thì lòng tôi lại xao xuyến, bồi hồi đến khó tả. Phải nói sao nhỉ, cô ấy là cô gái điển hình cho người phụ nữ Việt Nam, cô ấy rất xinh, dễ thương, vô cùng hiền lành và đặc biệt tôi thích sự chăm chỉ học tập của cô ấy, haiz chẳng bù cho ba đứa bạn thân còn lại của tôi, chúng nó cũng rất thông minh nhưng tính tình kì cục, có chút gì đó bụi bặm , con gái gì đâu mà nói lớn vô cùng. Tôi cũng vẫn không hiểu sao chúng tôi có thể chơi thân được với nhau nữa, nhưng có lẽ là cùng chung những lí tưởng của cuộc sống cũng như trong học tập……

Cậu chính là tình đầu của tớ - bạn thân à!

Mới đầu cô ấy và tôi chỉ là những người bạn bè trên danh nghĩa bạn thân tốt, nhưng từ từ theo thời gian tình cảm của tôi đã vượt trên mức bạn bè, tôi không biết tình cảm đó bắt đầu chớm nở từ khi nào nữa. Tôi dần quan tâm đến cô ấy nhiều hơn những đứa bạn thân khác, nhưng tôi vẫn luôn phải giữ khoảng cách và thận trọng trong việc nói năng, cũng như hành động của mình khi đi chơi chung với nhóm vì tôi rất sợ cái cảm giác cô ấy nhận ra tình cảm của tôi. Tôi nghĩ nếu như cô ấy biết cô ấy sẽ cảm thấy ngại cũng như xa cách tôi hơn. Cũng đúng thôi, nhóm tôi đã chơi và thân nhau được năm năm rồi, tôi không muốn vì tình cảm đơn phương của tôi sẽ ảnh hưởng đến nhóm. Cứ thế thời gian trôi qua, tôi ngày càng mất đi kiểm soát của mình, càng thấy cô ấy tôi càng muốn che chở cho cô ấy nhiều hơn , muốn lo quan tâm chăm sóc nhiều hơn và chuyện đã đến cũng đã xảy ra cô ấy đã biết tình cảm của tôi. Tôi nghĩ việc cô ấy nhận ra tình cảm đó sớm muộn gì cũng sẽ biết , khi cô ấy biết thì cũng là lúc ranh giới bạn bè của chúng tôi cũng ngày càng bị xa cách, cô ấy luôn phủ hết những gì mà tôi quan tâm, mỗi khi tôi rủ cô ấy đi uống nước hay đi ăn kể cả khi tôi mua bánh cho cô ấy thì cô ấy cũng đều không nhận và lấy lí do là bận việc nên không đi được. Lúc đó tôi thật sự rất buồn, buồn lắm thà cô ấy nói không thích tôi cho rồi nhưng đây cô ấy không nói gì cả cũng không từ chối tình cảm của tôi, nhưng lại không thích đi gần tôi như xưa nữa. Một ngày, những đứa bạn thân của tôi cũng đã biết chuyện chúng nó chọc tôi với cô ấy, tôi thì lại thấy vui với những câu chọc đó vì nhờ những câu đó mà cô ấy càng biết rằng tôi thích cô ấy nhiều đến chừng nào nhưng cô ấy thì ngược lại, luôn tỏ ra không vui vẻ, khó chịu và cô ấy đã nổi cáu giận dữ bỏ về trong khi chúng tôi đang học nhóm. Tối hôm đó, tôi đã nhận được tin nhắn của cô ấy, lúc thấy điện thoại màn hình hiện lên tôi càng thấy run, hồi hộp, tim của tôi nó cứ đập thình thịnh dù sao thì tôi cũng đã chuẩn bị trước tình thần trong trường hợp cô ấy sẽ từ chối tình cảm của tôi. Tôi đã lấy hết cam đảm để đọc nó và cũng như là bao nhiêu giọt nước mắt của tôi cũng khóc òa theo những dòng tin nhắn đó. Cô ấy đã thật sự từ chối tôi nhưng những dòng tin nhắn của cô ấy chao ôi nó làm tôi đau làm sao, đau lắm, taị sao vậy? Cứ dần dần nhứ vậy chúng tôi không còn đi chung với nhau nữa khi đi ăn chung với nhóm một là tôi vắng mặt, hai là cô ấy sẽ vắng mặt cứ vậy nhóm bạn thân của tôi chúng nó cũng cảm thấy rất buồn phiền. Chúng nó cũng đã nói chuyện với cô ấy rất nhiều nhưng cô ấy vẫn gữa khoảng cách đó với tôi và luôn lấy một lí do gì đó để tránh né tôi.

Và có lẽ điều đặc biệt nhất là cô ấy ngồi chung bàn với tôi, thật sự tôi chả học được gì cả tôi nghĩ cô ấy cũng vậy, hai chúng tôi luôn giữ khoảng cách với nhau. Những khoảng khắc này lại làm tôi nhớ đến cái thời gian ngày xưa lúc đó mỗi khi học là hai đứa rất ồn ào nói với nhau cách giải bài này, đứa thì réo lên, hai đứa luôn tranh nhau lên bảng làm, nói chuyện vui cười với nhau vì chúng tôi đều có thích môn lí. Những giờ cái không khí lại quá ngột ngạt bao trùm lên tôi, đến lớp rồi học hai đứa không ai mở một lời nào cả rồi xong tiết thì về. Do cô ấy thì được bố mẹ đón nên không hay về chung với nhóm nữa thế là chỉ có tôi với ba đứa bạn chơi chung nhóm đi về. Tôi đã tâm sự rất nhiều với chúng nó, mặc dù rất buồn nhưng mỗi khi tôi nói hết tâm trạng của mình thì tôi cảm thấy vô cùng thoải mái và tinh thần trở nên vui hơn không còn những nỗi lòng u sầu nữa.

Một tháng, hai tháng trôi qua cho đến những tháng cuối cùng kết thúc lớp 11 tôi và cô ấy hầu như không nói chuyện với nhau nữa. Nhiều lần tôi rất muốn ngõ lời xin lỗi với cô ấy, và tôi cũng nhận ra rằng tình yêu phải xuất phát từ trái tim của người đó vì tình cảm đơn phương lúc nào cũng phải gánh chịu những nỗi đau thế này và có lẽ tôi đã sai khi thích cô ấy. Tôi chỉ mong rằng những ngày tháng vui chơi, học nhóm chung với nhau,đi ăn uống,đạp xe với nhau khi đi học về trở lại như xưa, những người bạn chơi chung nhóm với tôi lại bắt đầu nhưng tiếng cười sặc sụa, bữa bẫm như xưa thì hay biết mấy…..

Tôi cũng không biết cô ấy nghĩ gì về tôi nữa,rồi đến tối hôm đó tôi đã lấy hết dũng cảm của mình nhắn tin xin lỗi cô ấy và mong giữa tôi và cô ấy vẫn làm bạn như xưa. Nhưng cô ấy cũng chỉ cười mà không nói gì thêm, lúc đó tôi đã rất buồn những lời nói đó đều là những lời nói chân thành của tôi nhưng cái mà tôi nhận được cũng chỉ là những icon cười của cô ấy. Tôi biết cô ấy lúc nào cũng xem tôi là những người bạn thân chơi chung nhóm thì khi gặp nhưng chuyện như thế này chắc cô ấy cũng cảm thấy rất mệt mỏi, khó chịu. Tôi hiểu và không bao giờ tôi trách cô ấy cả vì chính tôi là người đã sai với tình cảm này chứ không phải là cô ấy.

Tôi rất thích kiến trúc , hồi đó lúc còn thân nhau tôi có nói với cô ấy rằng tôi sẽ cố gắng đạt giải trong cuộc thi vẽ để tôi có thể đạt chân đến nước ý xinh đẹp. Và điều đó đối với tôi đã trở thành hiện thực, hè năm lớp 11 tôi đã nhận học bổng đi du học ở ý. Tôi thật sự rất vui nhưng lại cảm thấy buồn khi phải xa nơi này, xa bạn bè thân thiết của mình và đặc biệt tôi vẫn chưa có thể nói chuyện lại với cô ấy. Nhưng tôi lại nghĩ rằng nếu tôi đi thì cô ấy sẽ cảm thấy thoải mái hơn nhóm của tôi dù mất đi tôi thì vẫn sẽ vui vẻ nói chuyện, chơi đùa với nhau như trước. Việc tôi đi du học này chỉ có ba con bạn thân của tôi biết, tôi có dặn chúng nó đừng nói cho cô ấy biết dù sao khi tôi đi trong im lặng thì sẽ tốt hơn cho cả hai mặc dù nói vậy nhưng trong lòng tôi rất buồn. Tôi muốn có thể gặp cô ấy trước khi đi, nói chuyện với cô ấy như những người bạn thân chứ không phải nói chuyện như lúc tôi yêu đơn phương cô ấy nữa.

Ngày đó cũng đến thật rồi, hôm nay là ngày tôi phải lên máy bay lúc ra sân bay tôi rất vui vì có ba con bạn thân của tôi và những người bạn trong lớp ra tiễn tôi trước khi lên đường chúng nó dặn dò đủ thứ ngày cả việc khi về sẽ mua quà cho chúng nó. Và lúc này không khí càng trở nên náo động chúng tôi nói chuyện vui vẻ, xôn xáo với nhau nhưng không hiểu sao ánh mắt của tôi lúc nào cũng hướng về cánh cửa ra vào ở sân bay, lúc đó tôi vẫn hi vọng rằng cô ấy sẽ đến tiễn tôi như một người bạn, chờ hoài, chờ hoài… cho đến khi chuẩn bị tôi phải lên đường đi thật rồi. Tôi mới đặt vé xuống thì cô ấy đã xuất hiện và gọi tên của tôi, có phải mơ không lúc đó tôi đã quay lại thấy cô ấy đang đến gần tôi. Cô ấy đã tặng cho tôi một trăm con hạc giấy mà cô ấy tự tay xếp chúng và nói rằng” những con hạc giấy này giống nhưng những người bạn thân, những người bạn cùng lớp, những người bạn trong cuộc sống của cậu và cả tớ nữa, cậu hãy cố gắng học tập để theo đuổi đam mê của cậu nhé đừng bao giờ từ bỏ nó cho dù gặp nhiều khó khăn, bọn tớ vẫn luôn sát bên cậu, vẫn quan tâm cậu và luôn hi vọng cho cậu” Tôi thật sự rớt nước mắt cô ấy nói tiếp” rất xin lỗi vì tớ đã không trả lời tin nhắn của cậu, bản thân tớ cũng cảm thấy rất có lỗi,tớ biết tình cảm của cậu không đáng trách chút nào nhưng lúc nào tớ cũng coi cậu là một người bạn tốt, qua những ngày vừa qua tớ nhận ra được rất nhiều thứ, cuộc đời vốn dĩ không bằng phẳng chút nào cậu nhỉ? Cho dù có thể nào chăng nữa thì tớ với cậu vẫn sẽ là đôi bạn thân, chúng ta sẽ mãi mãi là những người bạn tốt nhé!” câu nói này khiên tôi là hạnh phúc nhất trên đời, tôi cứ nghĩ rằng cô ấy đã không còn coi tôi là người bạn thân nữa rồi, những lời nói chân thành đó khiến tôi phải cố gắng học tập hơn nữa, cố gắng đương đầu với những thử thách trước mắt nhiều hơn nữa, bởi rằng bên tôi vẫn có những người bạn luôn theo dõi sát cánh với tôi kể cả cô ấy.

Có lẽ tình yêu lứa tuổi học trò vẫn là những gì đẹp đẽ nhất, ngây ngô nhất, có sẽ có những thăng trầm ,thử thách, niềm vui và cả nỗi buồn. Nhưng hãy bỏ những điều không tốt đẹp đó đi hãy chân trọng những gì mình đang có đặc biệt là “tình bạn chân thành”. Rồi tình yêu sẽ đến với chúng ta nếu khi ta gặp được một nửa thật sự của mình…..

Theo: phununews.vn

Tags: tinh dầu, tình yêu đầu, bạn thân, tình yêu, tình yêu tuổi học trò,


Thuốc hay thầy giỏi