Chạm vào kỷ niệm, tôi lại nhớ anh!

Hotline: 098788867

Chạm vào kỷ niệm, tôi lại nhớ anh!

Thứ Tư, 03 Tháng 08 2016 14:13

Người ta bảo: “Tình đầu khó phai”. Không biết đến bao giờ tôi mới quên được anh, hình bóng, tiếng nói, giọng cười của anh vẫn còn khắc đậm trong tim tôi.

Anh là dân thành phố giàu sang có học thức, có nghề nghiệp vững vàng vì yêu tôi nên anh đã bao phen lặn lội đường xa về miền quê ở Nha Mân thuộc huyện Châu Thành, Đồng Tháp để được gặp tôi. Còn tôi chỉ là một cô giáo miền sông nước không xứng với anh nên từ phút đầu tôi đã không dám quen anh. Nhưng anh rất điệu đà tâm lý, mỗi lần về thăm tôi, anh ăn mặc rất đơn giản, nói những lời thật bình dân để tạo sự gần gũi và làm cho tôi yên lòng không mặc cảm. Thấy anh thật lòng nên ngày tháng trôi qua, tôi cũng thật dạ yêu anh, mối tình không tính toán, không phân biệt thiệt hơn. Nhưng bây giờ tình đã tan, mộng đã không thành, trong lòng tôi da diết nhớ thương, tôi nhớ thật nhiều về kỷ niệm tình yêu hai đứa.

Chạm vào kỷ niệm, tôi lại nhớ anh!

Đường làng tôi thật yên tĩnh có bóng cây che mát, có chiếc cầu bắc qua con sông, những buổi trưa hè khi đi trên cầu, anh hay nhìn xuống lòng sông thấy hình hai đứa quyện vào nhau in xuống dòng nước mà ước mơ một ngày hai đứa song bước bên nhau trên con đường hạnh phúc. Nhà tôi có vườn rộng, có nhiều cây trái bốn mùa thơm ngát hương hoa. Anh rất thích ra vườn giăng võng nằm nghe nhạc, có tôi bên cạnh thủ thỉ chuyện tình yêu...Tình yêu hai đứa đang nồng nàn say đắm thì cha anh bệnh nặng qua đời, anh là con một vì vậy cả gia sản đồ sộ ở quận Bình Thạnh, thành phố Hồ Chí Minh anh phải có trách nhiệm cai quản, nên thời gian đi xuống thăm tôi ngày càng thưa dần…thưa dần…rồi anh không đến nữa, tôi buồn thật nhiều nhưng không biết phải làm sao.

***

Trời bắt đầu chớm đông, gió se lạnh, tôi mơ màng thấy anh về thăm tôi khi tôi đang nằm trên võng nghe nhạc, những bản nhạc tình mà tôi và anh đều thích, tôi đang cô đơn trong niềm thương nỗi nhớ thì anh trở về đúng lúc, anh nhẹ nhàng đến một bên chải tóc cho tôi, anh nói:

- Tóc em thơm quá! Em hãy giữ mái tóc dài nhé, anh rất thích mái tóc của em, để anh thắt thành hai bím cho em nhé

Anh vừa nói vừa thắt bím tóc cho tôi, tôi rất thích từng ngón tay anh đan vào tóc tôi, rồi anh dừng tay nói:

- Ồ, có chiếc lá rơi trên tóc em…

Anh nhặt chiếc lá đưa tôi, tay anh chạm vào tay tôi nóng bỏng, anh ôm tôi vào lòng thật chặt, hôn ngọt ngào trên má, tôi nghe được hơi thở thơm tho và tiếng nhịp tim từ lòng ngực anh cháy bỏng. Bỗng trời vần vũ chuyển mưa, mây xám kéo về, anh đứng dậy nói:

- Trời sắp mưa rồi, anh phải về mới được!

Tôi nói nhanh:

- Trời sắp mưa anh đừng về, anh về sẽ mắc mưa đó!

Nhưng anh vẫn đứng dậy chuẩn bị về:

- Anh phải về Phương ơi, anh phải về, em nhớ giữ gìn sức khoẻ, ăn uống điều độ, có dịp anh sẽ về thăm...

Tôi nắm chặt tay anh kêu lớn:

- Anh Phong! Anh đừng đi! Anh đừng đi!

Tôi choàng tỉnh giấc. Thì ra chỉ là một giấc mơ! Tôi bước xuống giường mở đèn, ngắm mình trong gương, xem mái tóc có thắt thành hai bím không? xem trên má có dấu vết gì không? Nhìn đồng hồ mới 2 giờ khuya, tôi bàng hoàng ôn lại giấc mơ kia...Giấc mơ thật ngắn nhưng tôi vui thật nhiều vì tôi được gặp lại anh, tôi nhớ như in khuôn mặt của anh, nhớ từng lời nói và cử chỉ âu yếm của anh, có lẽ do tôi thương nhớ mong chờ anh nhiều quá nên mới mơ màng mộng mỵ mà thôi. Tôi không thể ngủ tiếp được, cứ mãi thao thức trằn trọc nhớ về anh, tôi độc thoại: “Anh ơi, giờ này anh ngủ có ngon giấc không? Mỗi ngày anh đi làm có mệt lắm không? Anh ăn cơm có nhiều không? Và...anh có nhớ em không ? Anh có biết bây giờ em đang nhớ về anh với tất cả tấm lòng yêu thương? Đã lâu lắm rồi, anh không về thăm em, em luôn ngày mong đêm nhớ, hy vọng rồi thất vọng...” Nói đến đây tôi lại nghẹn ngào, nước mắt thấm đẫm hoen mi. Tôi nghĩ thầm: “Người ta đã quên mình rồi, người ta chắc đã vui duyên mới, chỉ có mình dại khờ mới nhớ thương mơ tưởng trằn trọc rồi lại khóc...”

Nhớ ngày nào khi hai đứa mới quen nhau, một ngày hai ba lần anh gửi email thăm hỏi, gọi điện, nhắn tin, mỗi tuần mỗi về thăm, nói biết bao lời thương nhớ. Tôi từ chối tình anh vì gia cảnh hai bên không tương xứng, sợ một ngày nào đó tôi sẽ khổ vì yêu, anh trấn an, anh hứa yêu chân thành trọn kiếp, anh sẽ ở bên tôi, sẽ cưới tôi, không nghịch cảnh nào ngăn được tình yêu của anh dành cho tôi. Dù đường xa khó đi anh vẫn đến thăm đều đặn, mỗi lần về anh hay tặng tôi cành hồng màu tím, một loài hoa tôi rất thích, những ngày nghỉ cuối tuần anh tiếp dọn vườn, nhìn dân thành phố mặc bộ đồ bà ba làm vườn ai cũng cười, anh rất thích hái trái cây, anh trèo lên cây mận, cây xoài....hái những chùm trái thật sai chuyền xuống, có lần bị kiến cắn, anh nhảy xuống mương mà trên tay vẫn còn cầm chặt chùm mận, tôi rất cảm động. Có những đêm rằm trăng sáng đầy vườn, anh ôm đàn dạo những bản tình ca thật ngọt cho tôi hát say sưa đến khi trăng tàn trăng rụng. Sáng hôm sau lên đường về thành phố anh còn nắm tay tôi nói lời thương yêu, anh rất quý mến vùng đất Nha Mân hiền hoà, sông nước hữu tình với người con gái hiền ngoan, anh hay ngâm nga ghẹo tôi:

“ Gà nào hay bằng gà Cao Lãnh

Gái nào bảnh bằng gái Nha Mân”

Nhưng bây giờ thì gái Nha Mân chắc không còn bảnh nữa khi bị anh phụ tình. Anh có cho địa chỉ và dắt tôi về nhà một lần gặp ba mẹ anh, lúc đó ba anh còn khoẻ, ba anh rất mến tôi nhưng mẹ anh thì còn phân biệt giai cấp sang hèn dù mẹ anh không nói ra nhưng bằng giác quan của người phụ nữ tôi cảm nhận được điều đó nên tôi không đến tìm anh dù tình yêu đang thôi thúc trong lòng.

Chiều nay mưa giằng mắc, nhìn từng giọt nước rơi đều ngoài hiên vắng thấm lạnh vào hồn, tôi buồn quá, nhớ anh nhiều quá. Người ta bảo: “Tình đầu khó phai”. Không biết đến bao giờ tôi mới quên được anh, hình bóng, tiếng nói, giọng cười của anh vẫn còn khắc đậm trong tim tôi. Mỗi lần chạm vào kỷ niệm tôi lại nhớ anh, khi đi trên cầu bắc qua con sông, khi nhìn chiêc võng buổi trưa hè, khi nhìn cây xoài, cây mận...những đêm trăng sáng đầy vườn và giấc mơ ngọt ngào lúc chớm đông...là tôi nhớ, tôi buồn, tôi khóc. Từng kỷ niệm đong đầy trong ký ức. Tôi sống trong kỷ niệm, hoài niệm, thương đau...Bây giờ bên tôi cũng đã có người khác đang theo đuổi. Không biết ông trời vô tình hay cố ý sắp đặt để bù đắp cho tôi giúp tôi quen một người có họ tên giống anh, có sở thích cũng giống như anh, thích đàn thích hát những bản tình ca nhẹ nhàng, đặc biệt mỗi lần đến thăm tôi, người ấy cũng tặng đoá hồng màu tím mà tôi yêu thích. Nhiều khi tôi nhìn xuyên qua hình ảnh để tìm kiếm một chút dư hương, một chút xao động trong tâm hồn. Nhưng tôi không hề có cảm giác tình yêu với người mới, hình như tim tôi đã chai sạn, tình tôi đã đi theo anh, tình tôi đã chết tự lâu rồi...

Theo: phununews.vn

Tags: kỷ niệm, kỷ niệm tình yêu, tinh dầu, chuyện tình yêu,


Thuốc hay thầy giỏi